Nếu chọn du lịch văn hoá di sản, bạn hãy đến với Hà Tây, Thái Bình hoặc Bắc Ninh, xứ sở của những ngôi chùa và làng cổ có một nền kiến trúc ngàn năm tuổi.
Về Kinh Bắc xưa
Trong sương mờ, đi qua huyện lỵ của xứ Kinh Bắc tới những ngôi chùa cổ, buổi sớm nhà chùa vãn khách. Nhưng vãn cảnh chùa thì lý tưởng. Sáng sớm ở chùa Keo, cửa mở toang từ cổng chính đến tam quan, chùa ở Giao Châu, phủ Thuận An xưa. Chùa xây dựng từ thế kỉ 6, đại tu ở thế kỷ 17 (năm 1611) trên diện tích 10.000m2. Chùa thờ Phật, và Mẫu, có những pho tượng cổ nhìn vào chỉ thấy xa xưa. Chùa Keo ở Bắc Ninh khác biệt hẳn chùa Keo ở Thái Bình, không có gác chuông cổ; nhưng tượng Phật có những giá trị nghệ thuật khiến người vãn cảnh phải dừng chân.
Nếu từ Thuận Thành, Bắc Ninh lên huyện Việt Yên (Bắc Giang) ghé vào chùa Bổ Đà (thế kỷ 11), bạn sẽ lạc vào một “di tích cổ” chìm khuất trong cảnh núi non, người đi trong bản làng mịt mờ sương khói. Đây là chùa huấn luyện các tăng ni, phật tử của hội Phật giáo. Chùa Bổ Đà cũ kỹ từ lối đi vào tường rào đất thó đến những chiếc cổng then gỗ cọt kẹt. Nhà có 13 gian niệm Phật, tường xây bằng những chiếc tiểu đất, vừa cũ, vừa cổ, vừa mát. Các nhà sư bảo ở nơi này mùa hè không cần quạt. Và mùa đông lại rất ấm. Trong những chuyến “ta ba lô” nhiều bạn trẻ chọn cách du lịch những ngôi chùa cổ để được chìm vào yên tĩnh. “Cái yên tĩnh bên trong mới là quan trọng”, sư cụ chùa Bổ Đà bảo thế.
Đến nhiều ngôi chùa xa thành phố, rong ruổi cả ngày ở làng quê còn nghe thấy tiếng lá rụng, nghe thấy tiếng tách của hoa gạo tháng 3 đỏ ối, le lói ở cánh đồng. Xứ Kinh Bắc vẫn là một ẩn số với cách du lịch văn hoá di sản vùng đồng bằng Bắc bộ.


