“Riêng đi du lịch thì tôi rất sợ phải đi tour vì nói thật, nhược điểm của đi tour là đi như “ăn cướp”, khó mà kịp cảm nhận được điều gì, mình cũng không tự điều khiển được thời gian của mình, rất bất tiện. Còn đi “bụi” thì khác hẳn, đúng với chất “bụi” trong con người tôi hơn và tôi được đi, đến và tìm hiểu bất cứ nơi nào, thứ gì mình muốn…”
Du lịch “bụi” đang lên ngôi
Bốn bạn Hoàng Phương, Thiên Sinh, Bảo Toàn và Quang Hiếu (TP.HCM) đưa những lý do để chọn Ấn Độ thế này: Ấn Độ có nhiều bài học về kiến trúc, có nền văn hóa lâu đời phong phú đặc sắc, chi phí phù hợp với khả năng, một đất nước rộng lớn có quá nhiều thứ chưa biết hết. So sánh châu Âu – Trung Quốc – Ấn Độ (có thể gọi là những điểm đến cuối cùng).
Châu Âu chi phí quá cao nên bị loại. Trung Quốc chỉ sử dụng độc nhất tiếng Trung nên cũng bị loại. Ấn Độ chi phí rẻ, người Ấn Độ lại cũng sử dụng tiếng Anh, thế nên được chọn. Thêm một điều nữa, các thành viên trong nhóm đã từng có cơ hội đến Campuchia, trước Angkor Wat, cảm thấy sướng điên lên, nghĩ rằng mình mới tới một “phế tích” mà đã cảm thấy nghẹt thở như vậy rồi. Nếu tới Ấn Độ, cái nôi của nền văn hóa nhân loại, nơi có những công trình cổ đại còn “gần như mới” thì sẽ thế nào? Và thế là họ lên đường, với mỗi người trong túi chỉ có 1.500USD.
Ở châu Âu, giới trẻ đặt tên cho những chuyến du lịch theo tour là “Cuộc di chuyển của một trại dưỡng lão”, có nghĩa là chỉ dành cho những người già mà thôi. Du lịch “bụi” mới rộ lên ở giới trẻ Việt Nam mấy năm nay, “quà” của những du học sinh mang về. Đặng Lưu Hà (MC của VTV) đang du học ở Úc cộng nhận “Ra nước ngoài chỉ để học và du lịch thôi. Mới sang được 3 tháng mà vòng quanh Sydney mình đã đi hết rồi.
Còn blogger có nick là Xuankurt thì vừa có một chuyến đi Lệ Giang – Trung Quốc, dự định chuyến đi của cô và 3 người bạn gái là 7 ngày, nhưng thích quá nên đã kéo dài thành 14 ngày. Vậy mà chi phí chỉ mất gần 6 triệu đồng. Tất nhiên như vậy thì đi rất vất vả, nhưng vui và được cái là đồ ăn Trung Quốc cũng dễ ăn.
“Tôi rất thích đi, dù là đi công tác hay du lịch đều thích, bởi vì mỗi chuyến đi sẽ đem lại cho tôi nhiều bài học khác nhau mà nếu chỉ khư khư trong tổ ấm của mình sẽ không bao giờ có được.
Riêng đi du lịch thì tôi rất sợ phải đi tour vì nói thật, nhược điểm của đi tour là đi như “ăn cướp”, khó mà kịp cảm nhận được điều gì, mình cũng không tự điều khiển được thời gian của mình, rất bất tiện. Còn đi “bụi” thì khác hẳn, đúng với chất “bụi” trong con người tôi hơn và tôi được đi, đến và tìm hiểu bất cứ nơi nào, thứ gì mình muốn”.
Đi một ngày đàng học một sàng khôn
Bảo Toàn, sau chuyến đi Ấn Độ cùng nhóm kéo dài 2 tháng, lùi so với dự định 1 tháng vì đã hết tiền. Ngày về đến Việt Nam, cậu lại làm thủ tục để khám phá nước Mỹ. Thật là một ý tưởng táo bạo, dù Bảo Toàn cũng có rất nhiều bạn bè và họ hàng bên đó. Bảo Toàn khuyên: “Sau khi đi Ấn độ rồi, tôi nghĩ các bạn nên đến đất nước đó để thấy người Việt trẻ còn phải học hỏi nhiều hơn nữa.
Người ta nói trên thế giới, có hai dân tộc giỏi nhất là Do Thái và Ấn Độ, điều này quả thật đúng. Nếu nhìn ra thế giới, trong lịch sử lẫn hiện tại, sẽ thấy họ là những người đi đầu trong những ngành nghề khó, đòi hỏi nhiều chất xám. Họ giỏi triết học, họ có những tôn giáo lớn, họ giỏi khoa học kỹ thuật và các ngành như Ngân hàng, Tài chính, Y học, Nghệ thuật (kể cả Kiến trúc)… Đơn cử, ở Mỹ, châu Âu rất đông người Ấn và người Do Thái học và làm những ngành nghề khó học, khó làm, phải đầu tư nhiều chất xám và đòi hỏi khả năng nhận thức cao”.
Còn Xuankurt thì khẳng định: “Mỗi năm tôi cố gắng đi được hai chuyến dài ngày. Thời sinh viên thì dễ hơn về mặt thời gian nhưng lại khó khăn về tài chính. Đi làm rồi, có điều kiện tài chính thì lại khó khăn về mặt thời gian. Nhưng tôi nghĩ, số lượng không bằng chất lượng, một câu đã quá cũ, nhưng luôn đúng. Tôi đã đi Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia, Singapore nhưng tôi vẫn chưa hài lòng lắm với tất cả những chuyến đi của mình và chắc chắn là tôi sẽ quay lại những nơi tôi đã đến mà chưa có điều kiện để hiểu rõ. Cách đi của tôi hơi khác, những nơi tôi ấn tượng hoặc yêu thích tôi có thể quay lại nhiều lần vào những mùa khác nhau để cảm nhận những vẻ đẹp khác nhau. Và nếu tôi cảm thấy chưa thực sự hiểu một vùng đất nào đó thì tôi vẫn tiếp tục quay lại để có cơ hội tìm hiểu nhiều hơn”.
Bạn Thư Trúc, sinh viên ĐH Quốc gia Singapore – NUS tâm sự, khi còn là học sinh cô đã ham mê du lịch. Lúc đó chưa có tiền nên toàn phải đi “bụi”. Trúc khá cẩn thận, trước mỗi chuyến đi tìm thông tin thật kỹ, chọn lọc địa điểm “du lịch để nhìn, để nghe và cảm nhận hơi thở cuộc sống của từng địa phương, từng đất nước”. Nhưng cô nàng thú nhận mình không giỏi lắm trong việc cảm nhận cảnh đẹp nên đi là để bổ sung thêm lượng kiến thức cho mình là chính.
Còn Chiêu Trân, người phụ trách tuyển sinh ở khu vực châu Á cho trường CĐ MANCAT của Manchester (Anh) cũng nhờ đi du lịch “bụi” mà cô có cơ hội được làm việc cho một ngôi trường danh tiếng thế này, do đã quá hiểu về văn hóa và con người, nên đã vượt qua được những kỳ thi tuyển gắt gao.
Càng khó khăn, càng yêu cuộc sống
Những chuyến đi như vậy rất vất vả và đôi khi còn nguy hiểm đến cả tính mạng nữa. Nhưng các bạn vẫn không nản lòng. Bảo Toàn kể rằng những nơi nhóm anh đến ở Ấn, thật đáng buồn là đến 99% không biết đến Việt Nam. Rất nhiều lần họ hỏi “Anh từ đâu tới?” Chúng tôi trả lời “Việt Nam”. “Oh, không tôi muốn hỏi tên đất nước anh chứ không phải tên anh!” Tất cả chúng tôi đều ít nhất một lần lâm vào tình cảnh này. Họ nghĩ chúng tôi là Hàn Quốc, Nhật Bản, Nepan, Thái… nên chúng tôi càng thấy chạnh lòng và muốn quảng bá hình ảnh Việt Nam”.
Những bạn đến với Trung Quốc, nhất là vùng Tây Tạng hoặc Lệ Giang, họ phải sống rất khổ cực. Có chỗ không thể tắm được vì trời quá lạnh mà nước lại không nóng, toilet thì là một nơi chắc không dám ngó vào, có khi lầm vào những chỗ không có điện, đồ ăn cũng không biết mua đâu. Nhóm bạn đi Ấn Độ, Hoàng Hà tâm sự “Tùy sức khoẻ mà mình thuê, nếu khỏe thì mặc cả để có giá rẻ nhất, không được thì đi chỗ khác. Nếu đã mệt thì đắt mấy cũng “OK” hết. Khách sạn đắt nhất ở thành phố phồn vinh nhất (Chadigart) là 1000Rupee/5 người/ngày (khoảng 350.000VNĐ), khách sạn rẻ nhất có giá 50Rupee/người/ngày (17ngàn đồng). Nhóm đa phần đi bộ, có khi đi xe autorickshaw (xe máy 3 bánh), xe cyclerichshaw (xe đạp 3 bánh), xe bus, taxi, tàu hỏa và thậm chỉ cả lạc đà…”.
Kể chuyện đi lạc đà trên sa mạc Jaisalmer, Hoàng Hà khẳng định đó là 4 tiếng dài nhất cuộc đời mình. Cả đêm giữa sa mạc mênh mông, nếu bão cát về cả nhóm chỉ còn nước bỏ xác ở xứ người, vậy mà họ vẫn không sợ, nằm trên cát nhìn lên bầu trời đầy sao, chẳng thể ngủ được vì chỉ một tiếng sau, cát lún có thể người đã bị cát vùi rồi, còn miệng lúc nào cũng đầy cát, chẳng dám ăn uống nhiều.
(Theo Người đẹp)


